Articles by "Blog"
Hiển thị các bài đăng có nhãn Blog. Hiển thị tất cả bài đăng
Hậu duệ mặt trời đang bộ phim truyền hình Hàn Quốc đang làm mưa làm gió trên toàn thế giới, với hơn 16 Quốc gia bao gồm cả Anh, Italy cũng đã mua bản quyền bộ phim này. Mới qua 6 tập phim nhưng cá nhân mình nhận thấy đây là một bộ phim đáng xem. Tinh thần nhân văn, quả cảm, kỉ luật của những người Lính Hàn, hay những giá trị đạo đức cao quý của những Bác sĩ làm nhiệm vụ trên chiến trường đều là những giá trị mà mỗi người trong chúng ta cần hướng tới để tự hoàn thiện mình.
Tóm lại, đây là bộ phim đáng xem nếu chúng ta có thời gian.
Câu chuyện thứ 2: Lịch Sử - Đã là lính. Thì việc phải trung thành với tổ quốc, tuân thủ mọi điều lệnh của tổ chức là điều tiên quyết. Trong lịch sử, việc Quân đội Hàn Quốc có gửi quân tham chiến tại Việt Nam là điều có thật, (có hơn 4000 người chết từ các cuộc thảm xát của Quân đội hàn Quốc từ năm 1967 - 1973). Ngày nay, Hàn Quốc đã nhiều lần lên tiếng về những tội ác mà họ gây ra trong chiến tranh. Nhìn lại lịch sử đau thương để chắp mối cho những nồng ấm quan hệ bang giao với nhau. Trong chiến tranh, những người lính Hàn cũng chỉ là những quân nhân phục tùng mệnh lệch.
Nhắc về lịch sử để ta hiểu thêm thôi. Chứ không nên và tuyệt đối không bao giờ nên áp đặt. Vì tội ác của Quân đội Hàn Quốc với Việt Nam mà chúng ta lên án một bộ phim. Quân đội Nhật, Trung Quốc nếu so về tội ác với Việt Nam thì lớn hơn Hàn Quốc rất nhiều.
Câu chuyện thứ 3 - Văn Hóa: Phải nói cách làm văn hóa của Hàn Quốc thật tuyệt vời. Họ lồng ghép những thông điệp Hàn Quốc vào các bộ phim mang tính toàn cầu của họ. Qua Hậu Duệ Mặt trời chúng ta thấy một thông điệp về một Hàn Quốc yêu hòa bình, luôn đấu tranh bảo vệ công lý, quyền làm người của nhân loại. Qua Nàng Đê Trang Kum - một giá trị truyền thống, những hình ảnh lịch sử, văn hóa của Hàn Quốc cổ được truyền tải tới toàn thế giới. Ngay tại IRan nơi mà văn hóa, kinh tế, chính trị bị đóng cửa với thế giới, và nơi mà Đạo Hồi quyết định nhiều tới tinh thần và đời sống của người dân, khi bộ phim Nàng Đê Trang Kum phát sóng, người dân IRAN mê tới mức dời thời điểm ăn cơm để xem bộ phim đó. Khó nơi nào làm được điều đó. Hàn hóa là thuật ngữ mà nhiều người nhắc tới khi giới trẻ mê đắm trong Hậu duệ mặt trời, thông qua việc nhiều bạn trẻ đặt ảnh tự sướng với quân phục Hàn Quốc người ta nói giới trẻ không yêu tổ quốc, lãng quyên lịch sử v.v. thật không công bằng khi kết luận điều đó.
Câu chuyện thứ 4 - Hàng Tàu: Theo quan điểm cá nhân, Hậu Duệ Mặt trời chẳng bao giờ làm cho giới trẻ bớt yêu Việt Nam mà ngươc lại họ sẽ tự hào hơn khi nhớ về quá khứ hùng binh của quân đội Việt Nam và những giá trị đạo đức, nhân văn của bộ phim mang lại khẳng định sẽ tốt hơn nhiều so với những bộ phim truyền hình cổ trang nhảm nhí của Trung Quốc. Nhiều người lên án, phê phán giới trẻ xem phim Hàn. Nhưng Phim Hàn không thể độc bằng phim Trung Quốc hay như phim Siếc của Nhật được. Thời gian này, thay vì tốn bút mực viết về Hậu Duệ Mặt Trời với những lối phê phán vô lý, nhà báo, blogger, hay những người có tâm hãy viết về những trào lưu Tàu hóa ảnh hưởng nghiêm trọng tới Việt Nam.
Trong cuộc sống đôi khi chúng ta hay đi phán xét người khác khi họ làm không tốt việc gì? Liệu mỗi người khi mở riệng chê bai, phán xét, kết án người khác thì chính họ, chính họ có đủ bản lĩnh để nhận mình là người thanh tâm hay không?
Nhiều anh em chú ý quá nhiều vào tiểu tiết, vào cái lỗi nhỏ để đi đánh giá cái tổng thế?, Có một thực tế cay đắng là nếu để cho họ làm việc đó thì kết quả chưa chắc đã tốt hơn hoặc còn không thể làm được. Vậy khi chê bai điều đó, cái điều mà ngay chính anh em làm không tốt, hoặc không thể làm được anh em có thấy mình bản lĩnh không?
Phảm ở đời, những người bị chê nhiều? sẽ là những người trưởng thành hơn rất nhiều. Và ngược lại nhưng ai hay đi chê bai, moi móc, phán xét người khác thì chính họ cũng bị người khác chê bai, moi móc, phán xét.
Chúng ta ai cũng vậy, có thể rất xuất sắc ở mặt nào đó nhưng không có ngĩa mọi thứ của chúng ta là hoàn hảo. Vì vậy đừng nhìn vào cái sai, cái chưa được, cái yếu điểm của người khác mà đánh giá họ. Hãy nhìn những nỗ lực, sự thay đổi và những điểm mạnh của họ để động viên, chia sẻ và cùng nhau lớn lên.
Mỗi người chúng ta cũng cần nhớ rằng, thắng kẻ yếu không là quang vinh mà là nhục hẹn. Cố để thắng một ai đó bằng cách bóc mẽ họ là điều cực kì ngu ngốc.
Lời kết: Cùng đọc lại lời Chúa Giê - Su đã dạy các môn đệ của người khi còn ở trần thế. "Mù mà lại dắt mù được sao? Lẽ nào cả hai lại không sa xuống hố? Học trò không hơn thầy, có học hết chữ cũng chỉ bằng thầy mà thôi. Sao anh thấy cái rác trong con mắt của người anh em, mà cái xà trong con mắt của chính mình thì lại không để ý tới? Sao anh lại có thể nói với người anh em: "Này anh, hãy để tôi lấy cái rác trong con mắt anh ra", trong khi chính mình lại không thấy cái xà trong con mắt của mình? Hỡi kẻ đạo đức giả! Lấy cái xà ra khỏi mắt ngươi trước đã, rồi sẽ thấy rõ, để lấy cái rác trong con mắt người anh em! "Không có cây nào tốt mà lại sinh quả sâu, cũng chẳng có cây nào sâu mà lại sinh quả tốt. Thật vậy, xem quả thì biết cây. Ở bụi gai, làm sao bẻ được vả, trong bụi rậm, làm gì hái được nho. Người tốt thì lấy ra cái tốt từ kho tàng tốt của lòng mình; kẻ xấu thì lấy ra cái xấu từ kho tàng xấu. Vì lòng có đầy, miệng mới nói ra".
Khánh's Blog
Nếu yêu thương là điều không thể thiếu trong cuộc sống này thì em là người không thể thiếu trong lúc này của tôi!
Tôi chưa đi nhiều nơi, chưa gặp quá nhiều người, chưa va vấp để nói mình trưởng thành nhưng tình cảm mà tôi dành cho em đủ để khẳng định là tôi đã yêu em một cách thật lòng! Nó sâu đậm tới mức tôi đã cố gắng để thay thế em bằng người khác nhưng đều vô vọng!
Chắc có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ dừng lại không thích không yêu em nữa! Khi ấy cuộc sống chắc vấn thú vị, vẫn luôn hấp dẫn bởi những cơ hội, thử thách. Nhưng tôi dám chắc một điều! Tôi sẽ không dám yêu ai như tôi đã yêu em!
Tôi chưa bao giờ nâng cao tình cảm của mình dành cho em! Nó cũng giống như 1 tràng trai khác dành cho người mà anh ta yêu! Nhưng tôi muốn nói, tôi rất trân trọng những gì tôi dành cho em!
Giờ thi..!!
Em cứ thế đi, cứ sống như cách của em đang sống! Tôi không nói chắc điều gì? nhưng có lẽ cả tôi và em đều sẽ chẳng vui vẻ gì cho tới khi nhìn lại! Em cứ hãy làm gì em cho là đúng và nó là đúng! Em hờ hững, không muốn nói chuyện? cũng OK! Tôi sẽ cố để không làm phiền em mỗi ngày! Cố để người ngoài đang nghĩ sai về mối quan hệ giữa tôi và em! Tôi sẽ không làm em phải cảm thấy khó chịu phải ngại ngùng khi tôi xuất hiện! Có lẽ tôi đã sai! Nhưng đó là cái sai của một kẻ đang yêu!
Tôi sẽ mỗi ngày vào facebook của em để nhìn em! Để không quên em!! Để nhắc mình!! Cô gái này, đáng yêu và cũng đáng giận!
Nói thật ra! Cuộc sống sẽ vẫn diễn ra một cách tốt đẹp dù ta chẳng cần một ai để gọi là người yêu! Nhưng nó sẽ tốt hơn nếu đồng hành với mỗi người là những tri kỉ trong tình yêu! Hiểu - Chia sẻ - Đồng hành trên mọi nẻo đường của ta.
Cũng gần 1 năm rồi! Em đã từng hỏi tôi chán chưa? mệt chưa? từ bỏ đi!
ừ! Tính bỏ cuộc rồi! tính ghét em rồi! Tính chạy chốn khỏi nơi này rồi! Nhưng việc gì phải thế! Cần gì phải cố kiểm soát một cách khiên cưỡng trái tim mình! Phải không em.....
-TN-81215-
Thù ko cần trả, nhưng ơn thì nhất định phải trả.
" Lý Gia Thành nói:
Điều khó nhất là gì?
Vay tiền!!
Người có thể cho bạn vay tiền, nhất định là quý nhân của bạn.
Không những cho bạn vay tiền, mà còn không cần đặt ra điều kiện gì cho bạn
Chắc chắn là quý nhân trong các quý nhân.
Ngày nay, những người như vậy không còn nhiều. Nếu gặp được, nhất định phải một đời trân trọng.
Người cho bạn vay tiền khi bạn gặp khó khăn, không phải là người ta lắm tiền, mà là muốn giúp bạn một tay.
Thứ người ta cho bạn vay không phải là tiền, mà là lòng tin, sự tín nhiệm, sự khích lệ, là tin tưởng vào năng lực của bạn, là đánh cược vào bạn-của-ngày-mai.
Mong bạn bè tôi dù thế nào cũng đừng dẫm đạp lên hai chữ "thành tín". Thất tín chính là phá sản lớn nhất của đời người! Hãy trân trọng!
Người bạn trung thực chính là tài phúc của kiếp này!
Đồng thời, xin bạn hãy nhớ
Người hay chủ động thanh toán tiền, không phải do ngu ngốc lắm tiền, mà là người ta coi bạn bè quan trọng hơn tiền bạc.
Người mà khi cùng làm việc nhóm biết bỏ qua lợi ích cá nhân, không phải do đần độn, mà là do hiểu được thế nào là chia sẻ.
Người mà khi làm việc tự nguyện chủ động làm nhiều, không phải do ngu ngốc, mà do biết được trách nhiệm.
Người sau khi cãi nhau tự xin lỗi trước, không phải do người ta sai, mà do hiểu được thứ gì mới đáng để trân trọng.
Người tự nguyện giúp đỡ bạn, không phải do nợ bạn cái gì, mà do thực sự coi bạn là bạn bè.
Người khác giúp bạn là Tình Cảm, không giúp bạn là Bổn Phận, không có thứ gì là đương nhiên phải thế.
Có bao nhiêu người xem nhẹ đạo lý đơn giản này, thì có bấy nhiêu người cảm thấy đây là điều đương nhiên phải thế.
Càng có những kẻ tự cho mình thông minh, đến mức diện mạo cũng hiện lên sự xảo trá;
Loại người này, sớm muộn cũng biến mất khỏi cái nhìn của người khác.
Người chân thành, đi là đi vào lòng người.
Người giả dối, đi là đi khuất mắt luôn.
Nếu người ta gặp nhau trong kiếp này gọi là duyên phận, vậy thì người với người sống chung được với nhau, đều dựa vào chân thành và tín nghĩa
Trở thành loại người như thế nào, đều do sự sâu sắc trong suy nghĩ của mỗi người."
Sưu Tầm
Nhìn ra cửa sổ tiếng mưa rả rích, gió làm tán lá bàng xao động. Ừ.. Chắc là trời đất cũng giống như lòng người vậy, nắng gió, bụi bặm bao ngày tháng cũng cần có những khoẳng mưa để gột rữa không gian.
Trước mặt là mưa, trong lòng là mưa, ở cuối trời cũng mưa. Tràng trai ngồi trước cửa sổ dường như cũng đang cần lắm những cơn mữa trong tâm hồn để gột rữa bao nhiêu lo toan, bụi bặm, bao nhiêu nỗi buồn.
Tự nhiên nó nhớ lại tuổi thơ, những ngày mưa rả rích ngồi trước thềm nhà nhìn xa xăm tới nơi mà nó hăng mong được đi tới. Nơi của hoài bão, của tự do.
Tự nhiên nó ngồi nhớ lại những mối tình thời học sinh, những phong thư nắn nót viết cho cô gái mà nó thích. Nó cứ mong mong mãi những dòng thư hồi âm, và ngày đấy cũng đến. Là thư duy nhất và cuối cùng cô gái ấy viết cho nó. Thế là nó được cảm nhận cảm giác thất tình lần đầu tiên trong đời.
Tự nhiên nó nhớ lại cái ngày nó rời xa quê nhà đi tới miền đất với bao nhiêu khát vọng thay đổi, nó đi nhanh, nhanh lắm, nó ngồi trên xe và nhìn chăm chú quê hương, để rồi khi tới miền đất mới, mỗi ngày với những cố gắng để bám trụ lại nơi xứ người, có lúc nó đánh mất mình, có lúc nó không biết nó đang đi hay đang ngủ quên ở nơi ấy. Cho tới ngày nó gặp một cô gái, người con gái lạnh lẽo chẳng mấy khi cười. Thế rồi nó yêu cô gái ấy, yêu để giờ đấy nó chẳng dám yêu ai nữa, dù ngoài kia mưa đã tạnh, đã gột rữa sạch nỗi niềm nhớ nhung. Nhưng nó sợ, sợ khi yêu ai đó nhiều quá sẽ lại bị những niềm thương vương vấn.
Mưa vẫn cứ rơi rả rích, lá cây vẫn xào xào từng đợt, nó vẫn ngồi đấy, nhìn ra thật xa thật xa, nhìn về nơi mà nó nghĩ ở đấy có yêu thương. Nơi ấy có xa không nhỉ?
Con người sinh ra có quyền hưởng tự do độc lập lời tuyên ngôn ấy vẫn mãi vang vảng trong suy tư của tôi. Chỉ có độc lập, tự do con người mới có thể hưởng hạnh phúc, niềm hạnh phúc tuyệt vời.
Như một con chim dù có bộ lông đẹp, tiếng hót tuyệt vời mà bị nhốt trong lồng thì cũng chỉ vang ra những tiếng hót ai oán.
Một nhà thơ, nhà văn, nhà báo, bị kìm hãm không thể viết ra những suy tư, những hiện thực xã hội, viết những lời gào thét của nhân dân thì cũng chỉ như những gã bồi bút, nhại đi nhại lại những lời thơ, câu văn trong sự đau đớn tới tột cùng bởi sự ray rứt lương tâm trước những thờ ơ của họ tới xã hội.
Một chính trị gia, luật gia, lên chính sách, không thể độc lập trước tư tưởng bảo vệ quyền lợi của một nhóm, đảng phải thì chẳng bao giờ có thể mang tới lợi ích tốt nhất từ những quyết định, chính sách, bộ luật được ban hành.
Một nhà Khoa học dù được đào tạo ở môi trường tiên tiến bậc nhất thế giới, nếu không có sự độc lập, tự do nghiên cứu, sáng tạo thì cũng chỉ như ở nơi đâu, mấy chục "K" giáo sư tiến sĩ mà chả có được cái bằng sáng chế nào ra hồn.
Tóm lại, con người sinh ra có quyền hưởng tự do độc lập, anh là người làm chính sách thì tạo ra các chính sách đảm bảo những quyền đó, anh là an ninh thì phải mọi cách đảm bảo thực thi quyền đó cho người dân, anh là nhà báo, thì phải ủng hộ, lên tiếng bảo vệ giám sát việc thực thi điều đó.
Quyền lợi đi liền với trách nhiệm, khi xã hội đảm bảo những quyển đó của con người, thì người dân cũng cần có trách nhiệm với những gì mình hưởng. Anh không thể phát ngôn bừa bãi, không thể lợi dụng quyền để xâm phạm lợi ích người khác, tổ chức, nhà nước. Như vậy mới tạo nên một xã hội dân chủ, công bằng và tự do.
Ngày 2/9/2015
Ngày 2/9/2015
Nếu tiếp tục tư duy mỳ ăn liền, nuôi tăng trọng, cấy ba vụ, số lượng hơn chất lượng, xuất khẩu nguyên liệu thô, tham thị trường dễ tính, thì tương lai của nền nông nghiệp sẽ như chính những sản phẩm đó.
Thấy Việt Nam sản xuất lúa gạo với số lượng đứng thứ 02 thế giới, có người đã vỗ ngực, đất nước đã cất cánh và bay cao lắm rồi. Nhưng nhìn vào chất lượng nông sản thì có lẽ chỉ như cánh cò đang bay là là trên mặt ruộng.
Thực phẩm… rỗng
Mấy tuần trước, người viết gặp anh Nguyễn Đức Lưu, Công ty thuốc Thú y Hanvet, nghe anh say sưa kể về cách thức marketing nhất là lần dự hội thảo về thực phẩm chức năng, nghe một ông thao thao cả tiếng mà không chán. Anh bảo, có khi bỏ nghề thuốc thú y để chuyển sang chế biến thực phẩm chức năng, hái ra tiền.
Tay marketing cho rằng trong thời đại bùng nổ khoa học kỹ thuật, rất nhiều thực phẩm cho nhu cầu cuộc sống hàng ngày đã trở nên trống rỗng. Gà, vịt, lợn, bò nuôi bằng thuốc tăng trọng. Lợn nuôi 03 tháng đã lên hàng tạ, gà đẻ 03 quả trứng/ một ngày. Trong khi đó, ngày xưa nuôi một con lợn từ 4-5 kg mất cả năm mới được 50-60 kg. Gà vịt cho ăn thật tốt vào ngày mùa may lắm đẻ ngày một quả, còn thường phải cách nhật.
Ăn thử hai loại thịt lợn, một loại nuôi 03 tháng được hàng tạ, một loại cả năm mới được nửa chừng ấy, người thưởng thức sẽ hiểu thế nào là “ngắn ngày và dài ngày”. Sự nhạt nhẽo của thịt và trứng gà công nghiệp không thể so với gà vườn, gà đồi, trứng đẻ trong cái ổ rơm ở quê và nghe tiếng cục tác vang cả xóm làng mỗi lần nàng mái mang nặng đẻ đau.
Rau ăn cũng thế, su hào, bắp cải, bí đao, đậu xanh, mồng tơi chỉ cần thêm chút thuốc kích thích sinh trưởng, sẽ lớn vù vù, trông thì rõ ngon, nhưng ăn vào chẳng rõ sẽ sao.
Thấy hiện lên một sự thật, thực phẩm ngày nay đã bị kém chất lượng rất nhiều. Trong khoa học gọi là thực phẩm rỗng. Dân kinh doanh đồ ăn phải dùng cái mác nuôi trồng tự nhiên - organic. Bên Mỹ cũng thế, phàm là organic, giá bao giờ cũng cao gấp rưỡi, gấp đôi.
Dân bán thực phẩm chức năng mới có đất sống và quảng cáo chỉ vài viên mỗi ngày sẽ bù đắp vào phần thiếu hụt cho thực phẩm rỗng.
Từ câu chuyện gạo Việt Nam
Còn nhớ ngày trước, đồng bằng sông Cửu Long, vựa lúa lớn của cả nước, mỗi năm gieo trồng hai vụ lúa nước, hạt lúa đủ 150 ngày chắt chiu nên cho ra hạt gạo chắc mẩy, đậm đà. Nồi cơm thơm lừng chỉ cần chan nước mắm cũng đủ ngon, chất lượng gạo không thua kém bất kỳ gạo ở đâu
Từ khi khuyến nông, đưa vụ ba (thu đông) vào gieo trồng với những giống lúa ngắn ngày, năng suất cao “chị hai năm tấn” chất lượng hạt gạo kém hẳn. Hạt lúa không đủ thời gian sinh trưởng, đất đai bạc màu vì không có thời gian nghỉ, không tận dụng được nguồn phù sa phì nhiêu từ sông Mekong trong những tháng lũ về, phải bón phân nhiều hơn và đồng thời sử dụng thuốc trừ sâu, trừ dịch bệnh nhiều hơn.
Nhìn sang những mặt hàng nông sản khác, nhà nước vẫn luôn định hướng người nông dân trồng cây gì, nuôi con gì nhưng đầu ra lại bế tắc cộng với việc chỉ chú trọng sản lượng mà không chú trọng vào chất lượng nên không xuất được sang các nước có yêu cầu nghiêm ngặt về chất lượng.
Nông sản Việt Nam trông chờ vào hàng xóm nên mỗi khi “anh ấy” phủi tay thì bà con nông dân lại lao đao, từ hành khô, dưa hấu cho đến hoa quả các loại ế sưng trên biên giới.
Bên cạnh đó, thói làm ăn gian dối, hám lợi của nhiều người càng làm cho thực phẩm ngày càng độc hại. Tẩm ướp hóa chất, phun xịt thuốc trừ sâu, thuốc tăng trọng…, mọi thứ cho vào miệng.
Trách họ nhưng cũng cần nhìn lại, các mặt hàng xăng, điện tăng kéo theo chi phí sản xuất tăng nhưng đời sống không tăng theo một cách tương ứng. Người lao động thu nhập ngày càng ít đi trong khi phải chi phí nhiều, bắt buộc họ phải chọn các loại thực phẩm rẻ tiền cho bữa cơm gia đình dù biết không chất lượng và thậm chí độc hại.
Người sản xuất cũng chỉ cố sản xuất cho nhanh, rẻ để bán với giá thành hạ, đáp ứng nhu cầu ham “ngon, bổ, rẻ” của người tiêu dùng, dù biết không thể có cái tam giác cân “ngon, bổ, rẻ”.
Cái vòng lẩn quẩn không có lối thoát ngày càng siết chặt người nông dân, người kinh doanh, người lao động, người tiêu dùng dẫn đến các giá trị khác về đạo đức, lương tâm và niềm tin, nhân bản bị xói mòn. Càng ngày con người càng nghĩ ra nhiều cách để lừa nhau, để tạo ra các loại thực phẩm rỗng.
Theo quy luật cung cầu, khi cầu lớn hơn cung thì hàng hóa mới bán chạy. Song song đó là chất lượng sản phẩm có uy tín thì giá thành mới cao. Trong bối cảnh Ấn Độ, Pakistan gia nhập thị trường xuất khẩu gạo, Campuchia đang lên và sắp vượt mặt Việt Nam, Trung Quốc không có nhu cầu nhập gạo giá rẻ từ Việt Nam, hàng nông sản bị tồn ứ trầm trọng tại cửa khẩu Lào Cai năm nào cũng vậy.
Giải pháp nào cho nông nghiệp sau 30 năm đổi mới
Từ khi đổi mới 1985, từ một quốc gia nhập bo bo ăn thay gạo, nay Việt Nam sản xuất gạo đứng thứ 04 trên thế giới (43,7 triệu tấn – năm 2014), sau Trung Quốc, Ấn độ và Indonesia và trên Thái Lan (37,8 triệu tấn).
Thái Lan đứng đầu thế giới, đạt 8,5 triệu tấn, Việt Nam đứng thứ 2 với 6,5 triệu tấn. Nhưng số đô la xuất khẩu gạo thu được của Thái Lan là 4,42 tỷ so với Việt Nam chỉ đạt 1,5 tỷ, chỉ bằng 1/3 số tiền của Thái. Đằng sau con số ngoại tệ của Thái Lan là chất lượng gạo hơn hẳn gạo Việt Nam chỉ bán giá rẻ.
Đã đến lúc các nhà hoạch định kinh tế, các nhà khoa học cần vào cuộc vạch ra chiến lược phát triển cụ thể cho ngành nông nghiệp Việt. Cần phải thay đổi tư duy “tham sản lượng”, tuân thủ nghiêm ngặt các yêu cầu về chất lượng và các chỉ số an toàn thực phẩm, tạo uy tín cho nông sản, đi vào tinh chế các sản phẩm ít về số lượng nhưng chất lượng cao, nhằm vào thị trường khó tính nhất là TPP sắp tới, khi thuyết phục được khách hàng thì đó là kế làm ăn lâu dài.
Theo Viện lúa gạo thế giới (IRRI), hiện có khoảng 02 tỷ người đang bị cái đói giấu mặt đe dọa. Họ có thể được ăn đầy bụng nhưng lại thiếu vitamins và chất khoáng (minerals) giúp cho cơ thể khỏe mạnh.
Người nghèo không đủ tiền để mua thực phẩm chất lượng cao có đủ chất khoáng (thịt, đường, sữa). Người châu Á chuyên tiêu thụ gạo hàng ngày, trẻ em, phụ nữ thường thiếu các chất như sắt, kẽm, vitamin A, mà hai lớp người này đóng vai trò chủ đạo cho phát triển nhân loại. Để tìm giải pháp dinh dưỡng cho hai tỷ người, viện IRRI đang kêu gọi sản xuất ra loại gạo đủ chất khoáng cần thiết cho sức khỏe. Tương lai lúa gạo lại thuộc về ai nắm giữ chìa khóa này. Là nước thứ 02 xuất khẩu gạo, Việt Nam đã bao giờ nghĩ đến chiến lược toàn cầu này chưa? Và có nghĩ đến việc sản xuất các mặt hàng nông sản khác một cách khoa học hơn là dựa vào kinh nghiệm của nền văn minh lúa nước?
Nếu tiếp tục tư duy mỳ ăn liền, nuôi tăng trọng, cấy ba vụ, số lượng hơn chất lượng, xuất khẩu nguyên liệu thô, tham thị trường dễ tính, thì tương lai của nền nông nghiệp sẽ như chính những sản phẩm đó.
Hiệu Minh
Con người tôi thật sự đã quá thay đổi, thay đổi tợi độ mà tôi nghĩ nó làm tôi ghê sợ.
Chia tay quê hương, gia đình, bạn bè tới một vùng đất mới với mong muốn đổi thay. Tôi ước mơ là một mẫu hình mới mẻ, một kiểu người dám nghĩ, dám làm, một kiểu người luôn muốn đổi thay những thứ quá cũ, không còn phù hợp với xu thế phát triển.
Trước khi đi học, tôi đã hứa trước bàn thờ ông về những dự định và khát vọng của mình. Quá sớm để nói là đã làm được hết hay chưa? nhưng thật sự những gì đã hứa thì tới giờ đều thành cả,
Từ một thằng bé trong đầu chỉ biết lý thuyết về chính trị, tôi bắt đầu dấn thân, bắt đầu xây dựng những cái gọi là tiền đề chính trị. Qua 3 năm học, so với kẻ khác cũng được coi là thành công. Tôi sống trong tự đắc, trong những hào nhoáng nhỏ bé. Dồi cái giá phải trả cho những nóng nổi, những bốc đồng đan xem với tham vọng phá lệ.Tôi thất bại.
Không sao cả. Ngã và hiểu mình đã sai ở đâu, mình cần sửa điều gì?
Tôi học được bài học để đời. Rồi tôi quyết định đi theo một hướng mới mẻ.
Tôi tin tưởng vào lý tưởng của người dân hơn là giấc mơ của tôi..!
Một sự thật trong chính trị mà tôi học được trong 3 năm ngắn ngủi, nói là chính trị thì to quá, nhưng nó là môi trường chính trị đầy quến rũ để tôi học hỏi. Trong chính trị, nếu sớm biết là không thể đi tới cùng, thì nên dừng lại...!! Tôi dừng lại không phải để kết thúc. Tôi dừng lại để bắt đầu một con đường mới mẻ, con đường chính trị thật sự. Tôi tin vào lý tưởng của người dân hơn là giấc mơ của tôi..?
Có những giấc mơ phải chả giá bằng phân châu.!
Để đạt được giấc mở của mình, tôi từng phải đi hót phân châu cùng một ông thạc sĩ nước ngoài. Khi ấy ước mơ của tôi là vượt qua chính mình.
Tôi từng đi bán gà bằng ô tô, Khi ấy ước mơ của tôi là thay đổi chính mình.
Tôi từng đánh nhau, Khi ấy ước mơ của tôi là phải thắng kẻ vô đạo.
Tôi từng khóc khi tỏ tình không thành. Khi ấy ước mơ của tôi là vượt qua sự cô đơn.
Tôi phải trả giá nhiều cho những giấc mơ, ước mơ dẫn đầu, ước mơ chinh phục.
Để rồi hôm nay, tôi mới hiểu rằng, ước mơ của tôi không bằng những cảnh đời ngoài kia, những số phận sinh viên thất nghiệp, những miền quê bão lũ liên miên, những con đường vừa làm xong đã hỏng, những cây cầu cốt tre giết bao người vô tội. Chính trị hay gì gì đi nữa thì hãy kết thúc bằng nguyện vọng của người dân.
Đã đi thì phải đi cho chắc, bởi một bước đi sẽ là sinh mệnh của bao người.
Những đứa trẻ có thể làm gì với ước mơ? thì tôi sẽ như vậy với lý tưởng của người dân. Một cách tự do, tôi muốn đánh đổi ước mơ của mình, bằng những lý tưởng đó.
Sẽ viết tieepss................................................................
Đứng trước anh linh các anh tại nghĩa trang Liệt sĩ, tôi nói: "cảm ơn các anh đã ngã xuống để hôm nay đất nước đứng lên."
Chiến tranh đã cướp đi quá nhiều thứ của nhân dân ta. Cướp đi cơ hội sống bình yêu với gia đình, với vợ, với con của các chiến sĩ, cướp đi sự đoàn kết giữa hai miền trong quá khứ để tới giờ đây người ta vẫn phải nhắc đi nhắc là vấn đề hòa giải dân tộc giữa những con người của 2 miền Nam Bắc.
Chiến tranh làm chúng ta cảm thấy đất nước thật mạnh mẽ, sức dân làm nên mọi chiến thắng.
Ở nơi anh linh mà các anh đã nằm xuống, dù là người lính Bắc Việt hay những anh lính Miền Nam Cộng Hòa, tôi cảm ơn các anh vì sự nằm xuống đấy oanh liệt, lịch sử dân tộc gợi lại một trang bi tráng, người thắng, người thua nhưng sau đó là con đường dài dẫn tới hòa bình. ở nơi đấy tôi cảm ơn các anh vì những gì các anh đã làm.
Ở nơi anh linh mà các anh đã nằm xuống, tôi nhắm mắt và nói với các anh. "Thế hệ của các anh đã nằm xuống để đất nước được đứng lên - Thì hôm nay đây thế hệ chúng tôi, phải kiên cường hơn để bảo vệ nền hòa bình ấy, đưa Việt Nam cất cánh cùng bạn bè thế giới". Tôi nói trong lòng đấy cảm xúc. Các anh biết đấy đất nước này quê hương này hôm nay còn nhiều thứ để chúng tôi những người trẻ cần đổi thay. Mỗi con người trong quá khử đã ngã xuống sẽ luôn là tấm gương và bài học để thế hệ trẻ noi gương trong ngày tháng dựng xây đất nước.
Các anh biết không? Tôi đã đi và sẽ đi con đường mà các anh đã vẽ nên, đó là đưa Đất nước tiến bộ, bằng cách nào, tư tưởng nào, con đường nào thì cái đích đến là sự tiến bộ, là nâng cao đời sống đồng bào.
Trên này con người ta vẫn nhắc tới những nỗi chia cắt dân tộc trong quá khứ, nhiều người Nam người Bắc vẫn chưa thể cười với nhau một nụ cười đoàn kết. Không biết dưới đấy, những người lính Bắc Việt và những người lính Cộng Hòa có đứng cạnh nhau hô to 2 tiếng Việt Nam trong tiếng hô Đại kết không? Tôi nghĩ là có.
Hãy yên nghỉ các anh nhé. Tôi đi yêu các anh, những người linh dù ở chiến tuyến nào. Vì sự hy sinh của các anh mới có chúng tôi ngày hôm nay.
Cảm ơn các anh. Cảm ơn những người lính Việt Nam.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

















